Total Pageviews

Apr 21, 2012

Lan man ngày buồn

Ta có hệ sta-tút:
- Cái mớ (chả biết gọi nó là gì) mà bán cá lóc nướng mới vừa xuất hiện ở ngã 4 đường 5 - Lạc Cường từ Tết tới nay bây giờ có thêm cái hộp đèn ghi "Cá lóc nướng chui Hải Râu", thiệt là mắc cười và bất mãn với chính tả.
- Vì cái sự ăn nhậu của ba mà ta nói ta thèm nói mà ta phải ngắt ngang cao trào với đám Real Sóc để về làm chị, rồi ăn cơm thì không vô vì mẹ thì giận dỗi, ba thì ra sức làm trò hề (tin không thật đấy) để mẹ cười, cuối cùng ta nhịn ăn cho thoát nạn.
- Sau nhiều lần xông pha rút ra kinh nghiệm là rất ghét ra đường cuối tuần bởi các lý do sau: các bạn gái chở nhau tập trung vào cái mỏ, các cha nội ăn nhậu đua nhau mà đánh võng, các ông chồng chở vợ con thì tập trung vào các câu hỏi hóc búa của con gái và cặp đùi của các em xinh đệp, các anh zai chở người yêu thì tập trung vào khoảng không sau lưng và lái một tay để dành tay kia vuốt cái đang kẹp hông các anh và ta đây thì chạy xe phải cảnh giác bỏ mẹ đi chứ. Chưa kể các nhóc choai choai thì dàn hàng diễu hành xe độ, lâu lâu nẹt pô, đéo dám chen lên vì sợ ép xe, xà ràng, sợ sệt kinh khiếp mới đưa đc 2 công chúa về nhà an toàn.
- Cuối cùng thì ta cũng thành tâm quả, ta vô cảm trước kẻ ấy, phải nói ta sung sướng gần như là orgasm khi thấy lũ bạn đang trầy trật get rid of kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy, get out of my head, no, ko cần, hắn vẫn in my head nhưng out of my heart and soul lâu rồi, ta vui sướng khi ta sống tốt hơn nhờ ta nhận ra chuyện ấy, từ lâu niềm tin của ta đã thuyên giảm và bây giờ là 0%, ta không buồn mà ta hối hận vì đã phung phí niềm tin, now and forever, "TRUST A FEW". Và bạn bè chung ơi, cấp 2 & cấp 3 và các cấp có liên quen, kể từ bây giờ ta sẽ không xuất hiện ở nơi có hắn, ta không tránh nhưng ta không thích, sẽ khó khăn cho hắn và những người quen, ta biết, qua lời hắn thì có thể ta "hại" hắn, ta sẽ thành kẻ xấu đấy chứ, nhưng để hiểu được vì sao tình (bất kể tình gì) lại biến thành thù và giờ là ko cảm xúc đối với sinh-vật-ta-không-coi-là-người nữa
- Còn người ta thương mến, ta không còn dám hy vọng gì nữa, nó thật sự đã ngoài sức tưởng tượng của ta, ta từng mong mau đến hè này để ta được đoàn tụ với hạnh phúc nhỏ nhoi mà ta mong chờ nhưng ông trời đang phạt ta, ông trời muốn ngăn cản thì thôi ta vẫn hãy cố gắng nhé ta ơi, vì ta cần ta mạnh mẽ và người ấy cần ta biết thương bản thân dù người ấy xa xôi ta thế nào niềm an ủi là người rất yêu ta! Cảm ơn anh, người ta yêu!

Mar 27, 2012

Gặp ca sĩ thì sao???

hôm nay mình đi đám hỏi dì mình, có người nhà và vài người bạn thân thôi, trong đó có ca sĩ Thanh Ngọc, hai vợ chồng chị ấy ở ngoài trẻ và dễ thương hơn trong hình nhiều, lại thân thiện nữa. Tuy nhiên mình không chụp hình, cũng không xin chụp hình chung, khi gặp nhau, cả hai bên cùng cười chào hỏi đó là quá hay rồi. Chị ấy phải về gấp mà còn có người chạy tới xin chụp hình, nói chung là không hay! Họ có thế giới riêng của họ và mình không nên và không thể chạm tới, vì sao nghệ sĩ có bệnh "sao" vì khán giả làm cho họ thấy họ quá "ghê gớm", chỉ là cái nghề, họ hát, ca, nhảy, múa vì đó là nghề của họ! Trong Vpop, Thanh Ngọc là một trong những người mình thích, thật sự có tài (hát, múa, MC, diễn xuất...) tuy nhiên mình không thích chạy theo, có thể không phải họ thích đâu, nhiều khi chỉ muốn khoe, "tao được chụp hình với nghệ sĩ"! Hôm diễn ở khoa thì có Phương Anh Idol, bà này thì chảnh cực, nhào tới bả mình thấy mình bị làm nhục [xin lỗi mấy bạn khác, mình khác mấy bạn, mình không nói ai nhục hết nha, đừng hiểu lầm nhé :">] Hôm thi UEH's got talent thì có Đông Nhi, cha nội kia mình đã nói không rồi mà còn dám lấy máy chụp hình CỦA MÌNH quay Đông Nhi. Mình công nhận là mình quá thừa kiêu hãnh để NOT-TO-BE a fangirl like that! Mà ai biết được, nhiều khi được gặp người mình quá thích, như Hollywood stars chẳng hạn, mình sẽ chụp hình thì sao, nhưng có lẽ sẽ không có kêu gào! Tương tác thì nên song phương trở lên! Quan điểm thôi, ai thấy khó chịu thì mình xin lỗi!

Feb 27, 2012

[Lookbook] Feb 2012

I've just done this! First time so it look ridiculous, I think! ^^ All the outfits are from Dorothy Perkins.




[HAUL] Dorothy Perkins Feb 2012

My mother and I, we have just ordered some pieces of clothing from Dorothy Perkins UK and we feel relatively satisfied with these. Despite of some troubles of size, we love these things so much, I'll show you right away, and I'm very excited to do a lookbook for this, but oops, my appearance is not so good these days. Hm Hm..














Oct 26, 2011

Hotboy nổi loạn, câu chuyện về thằng Cười, cô gái điếm và con vịt!!!

Phải công nhận là phim này thành công, trước mắt thành công vì đã ép tui viết về "ẻm". Và thành công thứ hai của phim là làm bà ngoại tui hỏi về "ẻm". Thế quả là thấy tác động kinh khiếp của truyền thông. Tuy hiểu là quảng cáo thì phải rầm rộ nhưng hình như bác Đãng đã tận dụng mối quan hệ với truyền thông của mình hơi quá tay rồi.

Lúc đầu không có hứng, thậm chí có phần ác cảm về phim này. Tui cảm giác phim sẽ nhiều cảnh nóng, nói thiệt tui sợ coi porn của gay và les. Và tui nghĩ nó sẽ không đời như tui hiểu.Nhưng phải công nhận là tâm lý bầy đàn quả thực rất đáng sợ, chúng bạn rủ rê, cộng với hiếu kỳ ấp ủ, cũng thẳng cẳng bỏ ra 70k (mà tiếc hùi hụi) để coi mấy ảnh làm cái gì. Thiệt tình là tui không cảm nhận được những sự hay ho và sâu sắc mà báo chí và người đời giật tít! Khách quan và chủ quan, phim hay nhưng vẫn còn nhiều điều để nói. Tui không biết tuốt về thế giới gay nhưng tui nghĩ tui hiểu đôi phần thế nên mạn phép bình luận...

Đầu tiên là Hải, hơi bị ngược đời tẹo là trong những phim trước, cần là straight thì Hải không thể nào gay hơn, và trong phim này thì Hải thật sự rất nam tính và cuốn hút! Hải đóng tốt nhất từ trước tới giờ, tiến bộ rất rõ! Phải chăng khi Hải được là chính mình, đóng từ kịch bản mình viết, nói giọng nói của mình, cộng với kinh nghiệm nhiều phim đã làm nên một bạn Lam như thế! Tiếp theo, bạn công nhận không, mông của Hải siêu đẹp, Hải sho! Ai chối tui đánh cho vỡ mặt!!! Túm lại Hải là thành công nhất phim này! Mà hóa ra Hải trong phim vừa là uke (đầu phim, yêu anh đầu gấu đẹp trai và đểu cáng í) vừa là seme (yêu Khoa á!)! ^^

Thứ hai là Khoa. Trời ơi, tui thề Khoa là gay chứ không phải gái! Mà càng coi càng thấy giống gái hơn gay. Nghe đồn bạn là ca sĩ, tui nghe giọng bạn thế thì hát nổi gì! Diễn xuất quá tệ, phải nói là tệ, làm cho người xem có cái nhìn lệch lạc hẳn về gay uke (gay bot). Bạn vớ vẩn, bạn yếu đuối, bạn mơ mộng y như gái! Thật ra bạn vẫn là một quý ông, chỉ khác là bạn yêu đàn ông, và bạn có phần yếu đuối hơn người yêu của bạn. Phương trình là thế này nếu so về nam tính kiểu bình thường (trừ những trường hợp đặc biệt) là seme>uke>gái. Mặt bạn lại không cảm xúc gì, trừ lúc khóc, bạn khóc quá xấu, như con nít! Được cái body bạn đẹp, đẹp hơn Hải, sure, nhưng đầu bạn không cân đối với body của bạn.

Thứ ba là thằng Cười, Hiếu Hiền vẫn như mong đợi của nhiều người, anh đóng rất đời. Lỡ cái kịch bản cho anh khùng mà phải hợp lý tí chứ, ai đâu mà cái trứng vịt lộn rồi thì làm sao mà ấp ra con vịt được nữa!!! Kém! Hay là muốn chuyển tải ý nghĩa gì sâu xa là phép màu của những người bị người đời hạ thấp sẽ làm nên những điều kỳ diệu. Vâng, thưa là có thể nhưng trong tiểu thuyết, trong truyện cổ tích, còn phim này, quá thực tế để người xem không tìm ra cái vô lý ấy! Nhưng túm lại anh Hiều ngày nào vẫn quá đạt khi diễn vai bi này. Mà hình như là vai bi đầu tiên tui xem anh đóng! Tên anh là thằng Cười, nhưng dư âm đọng lại của tui sau phim là những giọt nước mắt của anh, quá ngô nghê và gần gũi. (xin lỗi tui thích nói khóc ngô nghê cho nó ngược đời)

Chị Chanh! Miễn bàn nha! Chanh vốn quá tốt khi đóng phim rồi, đẳng cấp không cần lăng xê.
Sau khi coi phim này thì không biết bạn có cảm thấy giống tui không? Phải chăng ê kíp muốn âm thầm nhắn nhủ là những bạn nào đẹp trai, ăn mặc đàng hoàng, tốt tính thì là gay. Còn những người được xem là quý ông đích thực ý hóa ra chỉ là thằng Cười và thằng bảo kê cho đĩ à! Xin lỗi nếu đụng chạm bạn, nhưng chỉ qua phim ta thấy thế chứ không nói tới người đời. Ghi tới đây mới nhớ hôm rồi trà sữa thì tui và 3 thằng đực rựa thân yêu rút ra rằng ta tạm coi đàn ông bây giờ (nhất là giới nghệ sĩ, đặc biệt là nghệ sĩ Riệt Nôm, chứ không dám bắn xa quá, vì bác Pitt và bác Clooney, bác Depp, bác Damon... thần tượng của tui vẫn yêu gái ầm ầm ra) là gay cả, đôi khi xu hướng lệch lạc thì bay qua cặp với gái! ^^ Hihi

Hơn nữa là không thích cái kết thúc, hóa ra là báng bổ, là đạp đổ những gì các bác đang xây dựng cho người xem một cái nhìn thích hợp về gay tốt à! Sao Hải và Khoa yêu nhau thế mà không đến với nhau mãi? Dù biết là thực tế thì chia tay cũng ầm ầm và sự ràng buộc tình yêu trong giới gay có khi là lỏng lẻo nhưng đây được xem là tiên phong và tiêu biểu, hỡi người nên chăng có một happy ending??? Thế hóa ra lại bế tắc à! Giải quyết không hợp lý, Hải vì yêu Khoa mà phải chết! Trong khi Khoa vẫn an nhàn về quê được (ngay từ đầu đã nói không thể về quê) và ôn thi đại học! Đơn giản quá chăng???

Sẵn tiện nói về gay thì tui xin mạo muội nói rằng tui vừa biết một thằng gay (vì tui khinh nó) quá đê tiện! Tui vốn không ưa nó nên càng quyết tâm làm rõ vấn đề thì càng thấy thương đứa con gái bên cạnh nó! Mẹ nó! Mà con này sao ngu dữ vậy không biết, trai vô facebook người yêu nó chào hỏi, ngã giá ầm ầm ra mà nó không nhận ra sao? Rồi còn treo cờ bảy màu cũng không nhận ra sao? Rồi tính cách đàn bà, nhỏ nhen không xứng với nó cũng không thể nghi ngờ gì sao? Đã nói rồi, tỉnh táo lên chút đi người ạ! Còn thằng ấy, sao mày không tự mình giải quyết mà phải đóng kịch với thiên hạ vậy, dù mày đóng kịch giỏi cả giảng đường không thể nào chê, thế nhưng mà đừng lôi mấy gái tội nghiệp vào, nó yêu mày thật lòng đấy, thằng gay kia! *hôm nào có mấy giai nào vào facebook chú cảnh sát mà chúc ngủ ngon kiểu ấy chắc mình chả biết xẻo cái gì cho hả dạ nữa*

Oct 9, 2011

Lòng chung tình của chồng cô gái hóa thành bà lão

Cử chỉ của đôi vợ chồng tại phòng khám Da liễu, Bệnh viện ĐH Y dược chiều 7/10, khiến những người chứng kiến phải xúc động. Một người không kiềm được cảm xúc đã thốt lên: "Tuyển ơi, anh đúng là người chồng tốt".

Trở lại băng ghế chờ, thấy nhiều người nhìn mình, Nguyễn Thành Tuyển - chồng của cô Nguyễn Thị Phượng, 26 tuổi có gương mặt một bà lão - cười và nói: "Vợ yêu của tôi là vậy đấy, rất hay làm nũng, lúc nào cũng muốn có chồng một bên".

Câu chuyện từ những ngày đầu quen nhau đến khi Phượng mắc bệnh rồi biến dạng gương mặt đã được anh Tuyển tâm sự cùng VnExpress.net.
Anh Nguyễn Thành Tuyển, chồng Phượng, ân cần yêu thương chăm sóc vợ tại bệnh viện ở TP HCM, như ngày cô còn xinh đẹp. Ảnh: Thiên Chương


Mối lương duyên bắt đầu từ những ngày giữa tháng 4 năm 2006, khi chàng thanh niên 28 tuổi, nhân viên tiếp thị cho một hãng nước rửa chén, thi thoảng ghé qua một quán nước tại Mỏ Cày, Bến Tre, nghỉ trưa. Ở đó anh quen Phượng, cô phục vụ quán 21 tuổi, được trai làng đồn nhau là "hoa khôi của huyện".

"Lúc bấy giờ ngoài tôi, Phượng còn được rất nhiều chàng trai theo đuổi tán tỉnh, thế nhưng gần một năm tìm hiểu, cuối cùng cô ấy đã chọn tôi. Nghe em đồng ý làm vợ, tôi mừng còn hơn trúng số. Không có tiền làm đám cưới, Phượng vẫn chấp nhận về nhà tôi làm vợ hiền dâu ngoan. Nào ngờ chỉ một năm sau, cô ấy lâm bệnh", Tuyển kể.

Nghe vợ nói bị ngứa da mặt, thường nổi mề đay mỗi khi ăn đồ biển, không có còn đi Sài Gòn chữa trị, gom tiền lương còm, Tuyển chạy mọi nơi tìm thuốc. Tiền không nhiều, nghe đồn có một thầy đông y rất giỏi, anh mua thuốc về sắc cho vợ uống. Tuy nhiên bệnh tình không giảm mà còn nặng hơn.

"Thấy vợ như vậy, tôi lo và thương lắm. Nhất là mỗi sáng Phượng nhìn vào gương than da mặt mình ngày càng xấu. Còn bao nhiêu tiền, tôi dốc hết vào mua thuốc, song cũng chỉ một năm thì không thể cố gắng được nữa bởi hãng kẹo mà cô ấy làm ế hàng, bản thân tôi cũng không kiếm được bao nhiêu. Khi ấy, tôi chỉ còn biết ôm vợ và tỏ rõ lòng mình, rằng 'dù em thế nào anh cũng yêu em'", người chồng rưng rưng kể.

Từ ngày ngừng uống thuốc, da mặt Phượng già đi nhanh chóng, thấy vợ quanh năm suốt tháng trùm kín mặt, gặp ai cũng không dám nói chuyện vì ngại, Tuyển bàn với bà xã về Bình Phước sinh sống.

"Quyết định xa quê của vợ chồng Phượng khi con bé bị bệnh và lại không có tiền khiến mọi người trong nhà ai cũng lo lắng nhưng Tuyển đã thuyết phục rằng, nó muốn đi xa là vì thương vợ mặc cảm nên cuối cùng người lớn cũng phải chịu theo", một người cậu của Phượng kể chen vào.
Phượng tươi tắn khi nói về chồng mình. Ảnh: Thiên Chương


Cuộc sống ở Bình Phước không khá hơn về vật chất bởi chồng đi làm mộc, vợ bóc vỏ hạt điều, mỗi tháng tổng thu nhập chưa đến 2 triệu đồng lại phải ở nhà mướn, nhưng nó lại giúp hai vợ chồng nghèo thoải mái hơn về mặt tinh thần. Bởi lẽ, hàng xóm, những người chưa từng biết Phượng trước đây, không tò mò dè bỉu về gương mặt bệnh tật của cô.

"Không ít người thắc mắc tại sao tôi lại sống và yêu thương một người có gương mặt bà già. Nhưng ai nói gì thì nói, tôi vẫn yêu Phượng như lúc cô ấy còn xinh đẹp. Tình cảm này không bao giờ thay đổi. Với Phượng, tôi chỉ thấy thương vì cô ấy bệnh chứ chưa bao giờ chê chán hay nghĩ rằng mình sẽ bỏ để lấy người khác", Tuyển tâm sự.

Nói về ông xã, cô gái trẻ với gương mặt bà lão nghi do bệnh tế bào vón, bẽn lẽn thổ lộ: "Với em, anh ấy là số một. Anh ấy rất dễ thương, lúc nào cũng động viên an ủi em. Tuyển chính là niềm lạc quan của em để chống lại bệnh tật".

Phượng cho biết, ngày xưa cô có rất nhiều người đàn ông đẹp trai giàu có theo đuổi, nhưng lý do cô chọn Tuyển là vì anh trầm tính, hiền từ và nghiêm túc. Cô cho rằng lần ấy mình đã lựa chọn không sai.

"Em có tính hay ghen, khi thấy gương mặt mình ngày càng già, cái ghen lại càng nổi lên bởi mặc cảm. Em rất sợ chồng bỏ mình để quen người khác. Nhưng Tuyển đã khóc. Anh ấy lo cho em từng li từng tí. Gương mặt của em khiến người khác khó biết được cảm xúc, nhưng anh ấy biết ngay. Hễ thấy em buồn là lập tức tìm cách chọc em cười", Phượng nói.

Khi được hỏi "trong lúc này đây, khi nằm viện chờ được chữa bệnh, Phượng ước ao gì", cô gái 26 tuổi mang gương mặt bà lão trả lời ngay mà không suy nghĩ: "Em ước mặt mình trẻ không phải vì muốn mình xinh đẹp mà để bù đắp cho chồng. Dù biết anh ấy không bỏ nhưng em vẫn muốn chồng hạnh phúc hơn".
Nguyễn Thị Phượng xinh xắn năm 21 tuổi. Ảnh: Nguyễn Hoàng


Còn Tuyển, ngoài việc đắn đo không biết vợ chữa trị trong bao lâu, thời gian ấy lấy gì mà ăn, điều anh mong muốn lớn nhất là vợ khỏi đau nhức vì phù nề. "Nhan sắc phục hồi hay không, không quá quan trọng. Tôi chỉ muốn vợ mình bình an. Sau khi chữa lành, chúng tôi muốn làm đám cưới. Tôi muốn vợ mình cũng được một lần mặc áo cô dâu như những người vợ khác", chồng Phượng khẳng định.

Vợ chồng anh Tuyển đang chờ điều trị ở Bệnh viện 30/4, số 9, Nguyễn Chí Thanh, quận 5. Các bác sĩ đang xét nghiệm để xác định bệnh trước khi đưa ra hướng điều trị. Độc giả muốn giúp đỡ có thể gửi đến tài khoản của Bệnh viện Đại học Y dược TP HCM: Ngân hàng TMCP ngoại thương VN - chi nhánh 5 - TP HCM, số tài khoản 0071000577701. Khi chuyển tiền, xin ghi rõ trong phần nội dung: "Ủng hộ bệnh nhân Nguyễn Thị Phượng".

Thiên Chương\
http://vnexpress.net/gl/doi-song/cau-chuyen-cuoc-song/2011/10/long-chung-tinh-cua-chong-co-gai-hoa-thanh-ba-lao/

Oct 8, 2011

Thứ 7

Hôm nay thứ 7...
Ngày 8 tháng 10...
Ở nhà lên net
Chán...
Nhớ người yêu
mà người yêu đếch thèm nhớ tới