Total Pageviews

Dec 1, 2015

[01.12.2015] 1001 câu chuyện của gia đình 3 chị em Ngựa Trâu Rồng

Ba, ba mình có cái tài là ngồi vô bàn nhậu thì ít khi nào đứng lên trước người cuối cùng trong bàn *.*, mà được cái nữa là nhậu thiệt thà lắm, ai lên mình lên, ai dzô mình dzô, không mánh khóe, không hô hào, chỉ ngồi nghe, cười rồi uống, thỉnh thoảng bình luận vài câu, không ăn, không nhắm mồi nên ba mà nhậu là phần trăm say nhiều hơn không say.
25 năm kinh nghiệm làm con gái rượu của ba, nhỏ được ba cho tắm bia này kia nên được cái mũi, cái mắt, cái giác quan phát hiện mùi cồn phải gọi là siêu nhạy. Mắt mà sụp mí, nói giọng hơi nhè, hay cười hơ hớ, đi hơi xiểng niểng xíu là nhậu nhiều. Mắt còn tinh anh, giọng vẫn chuẩn, không nghe mùi bia, chỉ có hơi đỏ xíu là nhậu ít. Và mỗi lần nhậu ít của ba mà bị phát hiện thì ba sẽ nhăn "Nhậu gì mà nhậu, 1 lon đã khát mà nhậu gì!". Vầng, hãy tin ba đi mà, ba mình lúc nào cũng chỉ uống có 1 lon, mỗi lần 1 lon, chứ sao uống lần 2 lon được, hổng lẽ lấy 2 cái ống hút chọt vô 2 lon để uống? Và da ba ngăm đen, nắng gió công trường làm ba thêm đỏ, nên phải có giác quan siêu chuẩn của con gái rượu mới có thể "nhìn" ra giọt cồn trong bụng ba.
Ba bình thường ít nói, trầm tính, công việc quá áp lực nên mặt ba luôn căng thẳng, đến đám bạn chơi từ 15-20 năm của mình mà vẫn sợ ba. Ba sẽ đổi qua style thân thiện, nói nhiều, vui vẻ khi có cồn vô. Nói thế không phải con gái rượu sẽ thích khi ba nhậu. Bởi vì ngoài phong cách đó ra ba còn nói không hiểu, cười không tỏ, và nhiều thứ nữa nên ba mà nhậu về là đứa nào cũng né. Mà mỗi lần càm ràm ba nhậu nhiều quá, bịnh này bịnh kia đó là ba nói sao trù ba bịnh, phải mong ba khỏe để nhậu chứ. *cứng họng*
Hnay, 7h mưa lớn quá, sợ ba còn dưới công trường lật đật về rước Thư nguy hiểm, gọi nói để con rước em cho, nghe ba "ờ, con rước nha" với một chất giọng truyền cồn là biết ba nhậu rồi. 8h ba về, trốn đi tắm, tắm xuống gặp ba đang lên phòng, ba kêu "Thy, sao kì dạ con, sao ba say vầy ta?" xong cười vô gặp Thơ lặp lại quy trình, mình trốn xuống phòng thờ ông ngoại, Thư lùn cũng trốn xuống đây học, nghe Thơ đang năn nỉ ba đi ngủ đi mà mắc cười quá, rồi chuyện gì tới cũng tới, ba kêu tới Thư rồi Thy 2-3 lần, phải Dạ, ba lại xuống, sà vô ôm Thư, ướt tập nó, nó nhằn, "ba đi ngủ đi". Ba đứng lên chỉ vô mớ hổ lốn đồ nghề của mình đang bày biện, "gì đây con, phá cách hả?", "ờ mà sao phải phá cách, mình nhằn "ba để đó con đi", "ờ phá cách cũng được mà để gọn lại đi con, gọn lại nha chớ kì quá à" rồi lầm lũi xiểng niểng đi lên, "thôi đứa nào cũng xua đuổi hết ba đi". Nhìn theo trào nước mắt.
Giờ ngồi chơi kế bên ba ngủ, ngáy rền vang

No comments:

Post a Comment